Cuối vụ có phải là thời điểm quá sớm để ăn mừng?
Cuối vụ là thời điểm tải lượng sinh học trong ao đạt ngưỡng cực đại do sinh khối tôm lớn và chất thải tích tụ. Lượng thức ăn dư thừa, phân tôm và xác tảo tàn tạo ra áp lực khổng lồ lên hệ thống xử lý tự nhiên, chỉ một biến động nhỏ cũng khiến tôm rơi vào tình trạng nguy kịch.
Mật độ tôm dày đặc làm giảm không gian sống và tăng sự cạnh tranh về oxy hòa tan cũng như khoáng chất. Các loại khí độc như NH3, H2S thường phát sinh mạnh ở tầng đáy, nơi tôm sinh hoạt chính, gây ngạt mãn tính. Điều này khiến hệ miễn dịch của tôm suy giảm nghiêm trọng, tạo điều kiện cho các tác động bất lợi xâm nhập.
Theo FAO, tôm ở giai đoạn này đã trải qua nhiều chu kỳ lột xác và chịu đựng sự biến thiên môi trường trong thời gian dài dẫn đến stress là một trong những nguyên nhân phổ biến khiến sức đề kháng tự nhiên của tôm không còn ở trạng thái sung mãn như giai đoạn đầu. Đây là nguyên nhân dẫn đến hiện tượng tôm chết rải rác ngay cả khi không xuất hiện mầm bệnh cụ thể.
Hiểu lầm nhỏ có thể dẫn đến hậu quả lớn
Khi thấy tôm chết, phản xạ tự nhiên của người nuôi là nghĩ đến bệnh. Tuy nhiên, chết rải rác không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với dịch bệnh. Nếu tác nhân là mầm bệnh, tỷ lệ hao hụt sẽ gia tăng đột biến theo cấp số nhân chỉ trong thời gian ngắn. Tôm xuất hiện các triệu chứng rõ như bỏ ăn, gan tụy teo, ruột rỗng, thân mềm hoặc đổi màu.
Ngược lại, tôm chết do suy kiệt thường xảy ra rải rác và kéo dài. Hôm nay vài con, ngày mai thêm vài con. Tôm chết không tập trung, kích cỡ không đồng đều, rất khó thấy dấu hiệu bệnh đặc trưng. Nhiều ao kéo dài tình trạng này cả tuần mà vẫn không “bắt được bệnh”.
Theo hướng dẫn chẩn đoán của Tổ chức Thú y Thế giới (WOAH), khi không có dấu hiệu bệnh học rõ ràng, người nuôi cần thận trọng, tránh xử lý theo hướng bệnh truyền nhiễm vì rất dễ đi sai hướng và gây ra hậu quả khó lường.
Tôm chết rải rác cuối vụ không phải lúc nào cũng là dấu hiệu của dịch bệnh. Ảnh minh họa
Những vết nứt nhỏ trong suốt quá trình nuôi tôm
Suốt chu kỳ nuôi, việc duy trì tôm ở mật độ cao khiến gan tụy và đường ruột luôn phải làm việc quá công suất. Chỉ số FCR tăng cao đồng nghĩa với việc hệ tiêu hóa bị quá tải, tích tụ độc tố nội sinh trong cơ thể tôm. Những tổn thương nhỏ tích lũy lâu ngày sẽ bộc phát thành sự suy kiệt sinh lý vào giai đoạn tôm lớn.
Ngoài ra, NH3 và NO2- có thể không vượt ngưỡng nguy hiểm, nhưng duy trì ở mức cao kéo dài khiến gan tụy tôm phải làm việc nhiều hơn để giải độc và chuyển hóa, trong khi khả năng phục hồi của tôm đã giảm so với đầu vụ.
Các nghiên cứu về chất lượng nước cho thấy stress môi trường kéo dài làm suy giảm hệ miễn dịch tự nhiên của tôm. Khi sức đề kháng yếu đi, chỉ cần thêm một biến động nhỏ như thời tiết thay đổi, mưa trái mùa hay thao tác kỹ thuật chưa phù hợp cũng đủ để tôm “gãy” ngay lập tức
Nguyên tắc xử lý để hạn chế hao hụt cuối vụ
Phản ứng bản năng khi thấy tôm chết là đánh hóa chất mạnh hoặc thay nước ồ ạt để "chặn đứng vấn đề". Tuy nhiên, can thiệp thô bạo ở cuối vụ thường gây ra "stress kép" lên cơ thể tôm vốn đã suy kiệt sinh lý. FAO cảnh báo việc xử lý mạnh khi tôm đã yếu thường không giúp cải thiện tình hình, thậm chí làm tôm rớt đáy nhanh hơn.
Nguyên tắc vàng để xử lý tôm chết rải rác cuối vụ là giữ ổn định môi trường tối đa và giảm tải cho hệ thống. Người nuôi nên ưu tiên thay nước nhẹ nhàng và bổ sung các chế phẩm sinh học liều cao để phân hủy mùn bã hữu cơ.
Đồng thời nên chủ động cắt giảm 20-30% để giảm áp lực cho gan tụy tôm và hạn chế ô nhiễm môi trường ao nuôi. Tăng cường chạy quạt và sục khí liên tục để đảm bảo oxy hòa tan ở tầng đáy luôn đạt trên 5 mg/L. Việc bổ sung các chất hỗ trợ gan và vitamin C qua đường ăn sẽ giúp tôm hồi sức hiệu quả hơn sau các cơn sốc.

Đừng để một quyết định sai làm mất cả vụ nuôi
Tôm chết rải rác cuối vụ không phải lúc nào cũng là dấu hiệu của dịch bệnh. Không ít trường hợp, ao nuôi vẫn cầm cự được khi chỉ chết rải rác, nhưng sau một đợt xử lý mạnh, tôm bắt đầu chết nhiều hơn vì không còn đủ sức chịu thêm stress. Đây là lời cảnh báo rằng tôm đã bắt đầu đuối sức sau một quá trình nuôi kéo dài trong điều kiện chịu nhiều áp lực.
Người nuôi cần theo dõi sát sao tỷ lệ hao hụt hàng ngày để đưa ra quyết định thu hoạch kịp thời, tránh mất vốn. Nếu tỷ lệ chết rải rác vượt quá ngưỡng kiểm soát và tôm đã đạt kích cỡ thương phẩm, nên chủ động thu hoạch ngay. Đừng cố gắng kéo dài vụ nuôi bằng mọi giá khi sức chịu đựng của đàn tôm và môi trường đã chạm ngưỡng giới hạn.