Mùa nước nổi bắt đầu khi nào? Nhịp sống thay đổi ra sao?
Mùa nước nổi ở miền Tây thường bắt đầu từ khoảng tháng 8 đến tháng 11 dương lịch, tùy theo lượng nước từ thượng nguồn đổ về mỗi năm. Dòng nước mang theo phù sa vàng đục lặng lẽ tràn vào các kênh rạch, đồng ruộng, khiến cả vùng sông nước khoác lên màu áo đặc trưng – vừa thân quen vừa hối hả.
Khi con nước dâng, nhịp sống ở những xóm ven sông bắt đầu rộn ràng từ lúc trời chưa rõ mặt người. Ghe xuồng trở thành phương tiện chính, là ngôi nhà nổi theo từng con sóng. Trên bến, người chuẩn bị lưới, người kiểm tra máy nổ, người soạn mồi câu cho chuyến mưu sinh sớm. Hơi sương buổi sáng hòa với mùi bùn non, mùi khói bếp thoang thoảng tạo nên không khí rất đặc trưng của miền Tây vào mùa nước nổi.
Cả trẻ nhỏ cũng quen với cảnh thức dậy trong tiếng máy ghe rù rì, tiếng gọi nhau í ới khi từng nhà bắt đầu ra sông. Với họ, mùa nước nổi không chỉ là thời điểm tôm cá đầy hơn mà còn là phần ký ức gắn bó từ đời này sang đời khác.
Những chiếc ghe nhỏ neo đậu đánh cá vào mùa nước nổi
Lênh đênh theo con nước – hành trình mưu sinh bình dị
Khi mặt trời vừa nhú lên khỏi hàng cây, ánh nắng đầu ngày phủ xuống mặt nước mông mênh, cũng là lúc từng mẻ lưới được kéo lên sau buổi giăng từ đêm trước. Những rổ cá tươi óng ánh, khi thì cá chạch, lúc lại cá rô, cá linh – những loài đặc sản theo nước về, trở thành nguồn sống chính của người dân.
Không khí trên sông lúc này tấp nập mà vẫn giữ nét yên bình. Mỗi chuyến ghe quay về đều mang theo hy vọng: hôm nay nước hiền hay dữ, luồng cá nhiều hay ít. Người dân thuộc từng con nước, nhìn màu sóng biết nước đang lớn hay đang ròng, chỉ cần nghe tiếng máy là biết ghe đang về gần hay còn xa.
Ngoài đánh bắt, nhiều gia đình tranh thủ hái thêm bông súng, bông điên điển ven bờ làm thức ăn trong ngày. Những cái cần câu được gác nhẹ trên mạn ghe, bếp than nhỏ lóe lửa hồng để chuẩn bị cho bữa cơm trưa đơn sơ. Giữa mùa nước nổi, bữa ăn chỉ cần nồi canh chua bông súng, vài con cá nướng than cũng đủ ấm lòng người lênh đênh trên sông.
Cuộc sống nơi đây tuy còn vất vả nhưng chan chứa tình nghĩa. Các hộ sống cạnh nhau, quen từng nếp sinh hoạt, có gì ngon lại gọi nhau sang chia sẻ. Mùa nước nổi khiến ai cũng bận rộn hơn, nhưng nụ cười lúc nào cũng hiện trên gương mặt rám nắng của họ.
Một gia đình đang kéo lưới trên ghe giữa biển nước mênh mông. Ảnh: tienphong.vn
Vẻ đẹp bình yên cuối ngày trên miền sông nước
Khi mặt trời xuống thấp, ánh chiều loang đỏ trên mặt nước, khung cảnh miền Tây vào mùa nước nổi trở nên đẹp hiền hòa đến lạ. Tiếng máy ghe dần thưa, từng gia đình đưa ghe về neo ở bến quen. Khói bếp lại bốc lên từ những chái ghe nhỏ, báo hiệu giờ ăn tối sum vầy sau ngày mưu sinh dài.
Chiều trên sông luôn mang cảm giác chậm rãi. Trẻ con nô đùa ở mạn bến, người lớn tranh thủ thu xếp lưới cho buổi giăng kế tiếp. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, họ vẫn giữ cho mình tinh thần lạc quan: coi sông là nhà, ghe là bạn, con nước là kế sinh nhai.
Nhiều người nói rằng mùa nước nổi khiến miền Tây đẹp nhất – không phải bằng những cảnh quan lung linh mà bằng sự chân chất trong từng lát cắt cuộc sống. Sự gắn bó của người dân với dòng nước đã tạo nên một nét văn hóa đặc trưng, bền bỉ, là điều khiến du khách phương xa muốn trở lại nhiều lần.
Trải nghiệm miền Tây đúng mùa nước nổi là cơ hội để nhìn thấy một vùng đất đang thay đổi theo từng con nước, nơi nhịp sống con người hòa cùng thiên nhiên theo cách rất riêng. Từ buổi sớm mờ sương đến chiều hoàng hôn đỏ lửa, tất cả tạo thành bức tranh dung dị, đầy sức sống của miền sông nước. Và cũng chính sự bình yên ấy khiến mùa nước nổi trở thành mùa đẹp nhất cho những ai muốn tìm về miền Tây mộc mạc, thân thương.