Kinh nghiệm đã từng là lợi thế lớn nhất của người nuôi
Những người nuôi lâu năm thường sở hữu sự tự tin đáng nể được tích lũy qua hàng chục vụ mùa thành công. Sự tự tin này là tài sản quý báu nhưng đôi khi lại vô tình tạo ra một tư duy đóng kín trước những phương pháp mới. Họ tin rằng những gì đã giúp mình vượt qua khó khăn trong quá khứ sẽ mãi mãi hiệu quả ở hiện tại.
Tuy nhiên thực tế hiện nay đã không còn hiền hòa như trước. Các loại mầm bệnh đã biến đổi phức tạp và các chỉ số hóa học thường xuyên dao động ngoài tầm kiểm soát của con người. Việc bám víu vào cách làm cũ giống như việc dùng một bản đồ đã lỗi thời để đi trong một mê cung mới đầy cạm bẫy.
Lối mòn kinh nghiệm khiến người nuôi trở nên chủ quan và chính sự thành công quá dài trong quá khứ đôi ngăn cản họ tiếp cận với những tiến bộ khoa học. Để tồn tại chúng ta cần hiểu rằng kinh nghiệm là nền tảng nhưng không phải là khuôn mẫu bất biến.
Hệ sinh thái không chỉ đứng yên
Nhiều người vẫn có thói quen nhìn màu nước để đoán tảo hay ngửi mùi nước để xác định nồng độ khí độc. Phương pháp này có thể hiệu quả trong một chừng mực nào đó nhưng hoàn toàn bất lực trước những biến động siêu vi. Các loại vi khuẩn có hại hay hàm lượng NO2 thấp không thể nhận biết được bằng giác quan thông thường của con người.
Khi tôm bắt đầu có dấu hiệu rõ ràng như bỏ ăn hay lờ đờ thì mọi chuyện đã quá muộn. Lúc này các chỉ số môi trường đã chạm ngưỡng báo động từ nhiều ngày trước đó mà không ai hay biết. Trực giác trong trường hợp này chỉ giúp chúng ta xác nhận thất bại chứ không còn tác dụng phòng ngừa rủi ro.
Những con số cụ thể về pH, kiềm hay oxy hòa tan chính là chiếc “đèn pin” giúp người nuôi nhìn thấu đáy ao. Đừng để niềm tin vào cảm giác cá nhân đánh lừa bạn trước những hiểm họa vô hình đang rình rập tôm nuôi thay vì dựa vào việc đo đạc khoa học.
Những con số cụ thể về pH, kiềm hay oxy hòa tan chính là chiếc “đèn pin” giúp người nuôi nhìn thấu đáy ao
Cái giá đắt đỏ của những quyết định cảm tính
Việc phán đoán sai lệch dựa trên cảm tính thường dẫn đến việc sử dụng hóa chất và thuốc một cách vô tội vạ. Người nuôi thường có tâm lý "phòng bệnh hơn chữa bệnh" bằng cách đổ xuống ao đủ loại chế phẩm khi cảm thấy bất an. Điều này không chỉ gây lãng phí tiền bạc mà còn làm tôm kiệt sức và ô nhiễm môi trường nuôi nghiêm trọng
Hệ quả thường đến chậm nhưng âm thầm: tôm stress kéo dài, miễn dịch suy giảm, tốc độ tăng trưởng chậm lại và FCR xấu dần về cuối vụ. Nhiều vụ nuôi không chết hàng loạt nhưng lợi nhuận bị bào mòn đáng kể. Đây chính là điểm nguy hiểm nhất của lối mòn kinh nghiệm, khi rủi ro không ồn ào nhưng lại rất tốn kém.
Nuôi tôm không chỉ dựa vào kinh nghiệm
Công nghệ sinh ra không phải để gạt bỏ hay thay thế kinh nghiệm của những người nuôi tôm lão luyện. Ngược lại hệ thống quản lý dữ liệu đóng vai trò là "trợ lý đắc lực" giúp kinh nghiệm trở nên sắc bén. Khi có số liệu chính xác người nuôi sẽ biết rõ lúc nào cần can thiệp và lúc nào nên giữ nguyên trạng. Có thể nói người nuôi giỏi không phải là người chỉ dựa vào ký ức, mà là người biết kết hợp kinh nghiệm với số liệu để thoát khỏi lối mòn tư duy.
Quản lý ao nuôi theo lối mòn giống như việc điều khiển một con tàu trong sương mù mà không có radar hỗ trợ. Bạn có thể may mắn cập bến vài lần nhờ bản năng nhưng tai nạn là điều khó tránh khỏi khi gặp bão lớn. Sự chính xác trong dữ liệu chính là tấm bảo hiểm vững chắc nhất cho dòng vốn của mỗi người nuôi.