Cá ở vùng biển khơi trung như cá lồng đèn (lantern fishes thuộc họ Myctophidae) và cyclothonids thuộc họ Gonostomatidae, sống ở vùng tranh tối tranh sáng của đại dương nằm ở độ sâu từ 200 đến 1000m. Các loài cá trên là loài động vật có xương sống có số lượng nhiều nhất trong sinh quyển nhưng cũng là những loài ít được biết nhất trong đại dương do thiếu thông tin về đặc điểm sinh học, sinh thái, sự thích nghi và tổng sinh khối của chúng trong đại dương.
Trong hành trình xuyên suốt 32.000 hải lý, các nhà nghiên cứu của dự án Malaspina Expedition (một dự án được chủ trì bởi Carlos Duarte, thành viên của CSIC) tiến hành những đo lường giữa 4oN và 40oS ở khoảng độ sâu từ 200 đến 1000 m, vào ban ngày.
Duarte cho rằng: Malaspina cung cấp cho chúng ta cơ hội có một không hai để đánh giá trữ lượng cá ở vùng biển khơi trung. Cho đến nay, chúng ta chỉ có dữ liệu được lấy từ các tàu cá giã cào.
Sự vận chuyển của carbon hữu cơ
Xabier Irigoyen, nghiên cứu viên từ AZTI-Tecnalia và KAUST (Ả rập xê út), người đứng đầu của nghiên cứu này cho biết: “Sinh khối thật sự của cá vùng biển khơi trung (và cũng là sinh khối của tổng các loài cá) lớn hơn ít nhất 10 lần các nghiên cứu trước đây và là một tình trạng đáng lưu ý để hiểu về sự biến chuyển của carbon trong đại dương và xa hơn nữa là sự hoạt động của các “sa mạc” đại dương".
Cá vùng biển khơi trung trồi lên tầng trên của đại đương và ban đêm để tìm thức ăn và lặn xuống vào tầng dưới đại dương vào ban ngày để tránh bị phát hiện bởi kẻ thù. Hoạt động này thúc đẩy sự vận chuyển của vật chất hữu cơ vào đại dương. Cỗ máy bơm sinh học này loại CO2 từ khí quyển bởi thay vì chìm vào đại dương một cách từ từ, CO2 được chuyển xuống độ sâu 500 – 700 m trong đại đương một cách nhanh chóng và thải ra trong phân cá.
Irigoyen còn cho rằng cá vùng biển khơi trung còn tăng tốc sự biến chuyển cho những vận chuyển chủ động của vật chất hữu cơ từ tầng mặt của đại dương nơi mà hầu hết các carbon hữu cơ đến từ dòng chảy của các hạt trầm tích bị mất. Vai trò của chúng trong vòng tuần hoàn sinh địa hóa của hệ sinh thái đại dương và đại dương toàn cầu đã được xem xét lại bởi vì có vẻ như chúng đóng góp khoảng 1 đến 10% của năng suất sơ cấp trong vùng biển sâu.
Theo các nhà nghiên cứu, sự phân tiết của các vật chất từ bề mặt đại dương có thể giải thích một phần sự hô hấp của các sinh vật không mong muốn ở các lớp sâu hơn trong đại dương. Cá ở vùng biển khơi trung đóng vài trò là liên kết giữa phiêu sinh vật và các động vật ăn thịt và có vài trò quan trọng trong sự giảm oxy trong các tầng sâu của các vùng đại đương mở.